Đoàn biểu tình trước tòa lãnh sự Việt Nam tại San Francisco ngày 2/6/18
Hàng trăm người Việt từ khắp nơi trên tiểu bang California trưa ngày 8/6 tập trung trước Lãnh sự quán Việt Nam tại San Francisco biểu tình chống ‘Dự luật Đơn vị hành chính-kinh tế đặc biệt.
Đây là cuộc biểu tình đầu tiên trong làn sóng biểu tình dự kiến diễn ra vào cuối tuần này ở các thành phố lớn của Việt Nam và những nơi có đông đảo người Việt cư trú trên thế giới nhằm phản đối Dự luật Đơn vị hành chính-kinh tế đặc biệt, vốn đặt nền tảng cho việc hình thành các đặc khu kinh tế ở Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc, dự kiến sẽ được Quốc hội Việt Nam biểu quyết vào ngày 15/6 tới.
Những người phản đối nói dự luật này, vốn có điều khoản cho doanh nghiệp nước ngoài thuê đất nhiều chục năm, sẽ làm mất chủ quyền lãnh thổ Việt Nam vào tay nước ngoài mà họ cho rằng nhiều khả năng là Trung Quốc mặc dù trên dự luật không hề nhắc đến Trung Quốc.
Người Việt từ các thành phố Sacramento, Stockton, Oakland, San Jose, San Diego, Los Angeles đã được những chiếc xe khách lớn chở về trước Tòa Lãnh sự quán Việt Nam ở San Francisco – cơ quan đại diện ngoại giao duy nhất của Việt Nam ở Bờ Tây nước Mỹ.
Người biểu tình đem theo rất nhiều cờ vàng ba sọc đỏ, quốc kỳ của Việt Nam Cộng hòa, biểu tình trước tòa lãnh sự trong gần một tiếng đồng hồ cùng các khẩu hiệu như: ‘Đả đảo Việt Cộng bán nước’, ‘Dự luật đặc khu là bán nước’, ‘Người Việt hãy đứng lên, đừng làm người vô cảm’, ‘Không cho thuê đất dù chỉ một ngày’, ’99 năm cho thuê bằng 1000 năm nô lệ’…
Trao đổi với VOA, cô Ngọc Nam Phương ở Nam California, một người thuộc Nhóm Thanh niên Cờ Vàng – đơn vị đứng ra tổ chức cuộc biểu tình này, nói ‘đây là cuộc biểu tình đông người nhất’ mà hội của cô đã chứng kiến trước Tòa lãnh sự Việt Nam tại San Francisco trong 10 năm qua.
Cô cho biết mặc dù là đang trong ngày làm việc, nhưng vì cuộc biểu tình có liên quan đến lãnh thổ, lãnh hải Việt Nam nên tất cả mọi người, cho dù trước đây không quan tâm đến chính trị, ‘đã bỏ qua hết các công việc để tham gia’. Cô cho hay trong thành phần đoàn biểu tình, ngoài những thành viên của hội của cô còn có những người lớn tuổi, có người đi xe lăn, và cả những thiếu niên 13, 14 tuổi.
“Chúng tôi hy vọng rằng Chính phủ Cộng sản Việt Nam phải lắng nghe tiếng nói của người dân trong nước cũng như ở hải ngoại,” cô nói. “Chúng tôi không thể nào lấy lại được đất nước nếu như rơi vào tay của Trung Quốc và họ sinh con cái đẻ cái ở đó.”
Cô Nam Phương cho biết dù chưa về Việt Nam chứng kiến tận mắt những gì xảy ra trong nước nhưng cô ‘có những người bạn ở trong nước cung cấp thông tin cho cô rằng ở những nơi dự kiến trở thành đặc khu kinh tế như Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc “đã tràn ngập người Trung Quốc ở đó và họ đã có những hoạt động khai thác xây dựng rồi”.
Người biểu tình nói cho dù các đặc khu kinh tế dự kiến này mở cửa cho các nhà đầu tư nước ngoài khác chứ không phải Trung Quốc, họ vẫn phản đối vì các chính sách kinh tế của Việt Nam, theo họ, “không làm giàu cho người dân mà cho các quan chức của Đảng Cộng sản”.
Những người biểu tình yêu cầu nhà cầm quyền Việt Nam phải dừng ngay dự luật này hoặc phải đưa ra trưng cầu dân ý thay vì để cho Quốc hội quyết định và họ hy vọng những cuộc biểu tình như thế này của người Việt hải ngoại ‘sẽ khơi dậy tinh thần của người Việt trong nước mạnh dạn đứng lên phản đối dự luật này’.
Ban tổ chức cuộc biểu tình khuyến cáo nếu dự luật vừa kể vẫn được Quốc hội Việt Nam thông qua vào ngày 15/6 tới thì họ sẽ ‘tiếp tục phản đối mãnh liệt hơn nữa’.
“Nếu như tiếng nói của người dân trong nước và người Việt hải ngoại mà Chính phủ Cộng sản Việt Nam không nghe thì sẽ là bức xúc rất lớn cho người Việt Nam trên khắp thế giới,” cô Nam Phương nói. “Họ sẽ lãnh nhận hậu quả.”
Cô cho biết Lãnh sự quán Việt Nam “không hề có phản ứng gì trước cuộc biểu tình này cũng như các cuộc biểu tình khác trước đây” và nói rằng sau khi cuộc biểu tình kết thúc, đoàn biểu tình sẽ tiến về phía Lãnh sự quán Trung Quốc.
Trong mấy ngày liền sau khi đội Philadelphia Eagles thắng trận Super Bowl, truyền thông Hoa Kỳ không ngừng tìm hiểu về một người phụ nữ Á Đông, xuất hiện trên sân khấu khi ông chủ đội Eagles lên nhận chiếc cúp Lombardi danh giá của làng banh bầu dục Hoa Kỳ.
Đó là bà Tina Lai, 44 tuổi, một phụ nữ gốc Việt, phu nhân của ông Jeffrey Lurie, 66 tuổi.
Theo tạp chí Philadelphia Magazine, hai người thành hôn năm 2013. Họ gặp nhau khi bà Tina đứng phía sau quầy tính tiền trong chợ Fu Wah Deli ở Tây Philadelphia do anh ruột bà làm chủ.
Theo tạp chí Forbes, ông chủ đội banh Eagles có tài sản khoảng 2 tỉ Mỹ kim.
Bà Tina cùng gia đình đi tị nạn cộng sản và đến Hoa Kỳ năm 1978. Bà là út trong tám anh chị em. Gia đình bà bắt đầu cuộc đời mới tại Philadelphia hầu như với hai bàn tay trắng.
Anh của bà Tina là Benny Lai được cho là có công đưa các doanh nghiệp nhỏ của cha mẹ họ gồm quán Vietnam Cafe và chợ Fu Wah trở nên nổi tiếng trong thành phố nhờ những món ăn ngon.
Bà Tina không có con với ông Jeff, còn ông có một con trai và một con gái trong cuộc hôn nhân trước với bà Christina Weiss Lurie.
Được biết bà Christina còn nắm giữ một số cổ phần trong đội banh Eagles sau khi ly dị ông Jeff vào năm 2012. Còn bà Tina hoàn toàn không có vai trò gì trong đội banh.
Hôn lễ của bà Tina và ông Jeff diễn ra trong vòng riêng tư tại Charleston, tiểu bang South Carolina vào tháng 5 năm 2013.
Cần sa được trồng trong 6 ngôi nhà ở thung lũng Hunter, Úc.
Cảnh sát bang New South Wales của Úc vừa đột nhập vào 6 căn nhà tại thung lũng Hunter ngày 14/2 và bắt giữ 5 người Việt Nam với hơn 1.400 cây cần sa, tổng trị giá khoảng 2,8 triệu đôla Úc.
Cảnh sát cho biết 5 người Việt bị bắt có độ tuổi từ 23 – 48, trong đó có một nam sinh viên và 1 phụ nữ. Hai trong số này là di dân bất hợp pháp.
Cuộc bố ráp được thực hiện sau 3 tháng điều tra.
Cảnh sát Úc nói 6 ngôi nhà trong cuộc là do cùng một đường dây điều hành. Các ngôi nhà được tân trang bằng tường giả và cơi nới thêm phòng để dành riêng cho việc trồng cần sa.
Một trong số 6 ngôi nhà còn có xe tập đi của trẻ em để trong nhà xe và trang trí đèn Giáng sinh bên ngoài nhằm che đậy hoạt động bên trong.
“Người nào đứng đằng sau ổ cây trồng cần sa trong nhà này đúng là liều lĩnh khi nghĩ rằng sẽ không bị phát hiện, họ đã nhầm”, Giám đốc cảnh sát điều tra Craig Jackson nói trong một tuyên bố.
Video của cảnh sát cho thấy bên trong nhà được trang bị hệ thống đèn chiếu và tưới tiêu quy mô.
Được biết mỗi ngôi nhà có khoảng 250 cây cần sa lớn bé.
Cảnh sát đã phá hủy khoảng 1.400 cây cần sa, trị giá khoảng 2,8 triệu đôla Úc, với mục tiêu “không chỉ tước đi tài sản của các tội phạm, mà còn làm gián đoạn hoạt động của đường dây trong tương lai”, theo lời ông Jackson.
Cả 5 người Việt đều bị bác đơn bảo lãnh tại ngoại, và sẽ phải ra tòa ở Maitland vào ngày 15/2.
HOUSTON - Ba thanh niên đã bị bắt trong vụ bắn chết ông bà Bảo Lâm và Jenny Lâm trong nhà thuộc khu thượng lưu có cổng kiểm soát nằm về phía bắc thành phố Houston. Hai nạn nhân đều 61 tuổi, được cảnh sát tìm thấy xác trong nhà của họ trong khu vực Spring vào đêm thứ Bảy cuối tuần qua.
Trong cuộc họp báo ngày thứ Tư, 17 tháng 1, cảnh sát Hạt Harris cho biết họ đã bắt hai anh em cùng cha khác mẹ là Khari Ty Kendrick, 23 tuổi, và Aakiel Ricardo Kendrick, 21 tuổi, và thanh niên thứ ba là Erick Alfredo Peralta, 20 tuổi.
Từ bên trái là ba nghi can Erick Peralta, Aakiel Kendrick, và Khari Kendrick. (Harris County Sheriff's Office)
Trong văn bản cung cấp cho báo chí, sở cảnh sát Harris County Sheriff's Office cho biết một trong ba nghi can đã nhận “phạm tội tàn ác” đối với hai nạn nhân.
Trước khi khám phá án mạng vào đêm thứ Bảy, cảnh sát nhận được tin báo của anh Richard Lâm, con của ông bà Bảo và Jenny Lâm. Anh Richard Lâm đã lo lắng vì không liên lạc được với cha mẹ trong hai ngày, và chiều tối thứ Bảy, khi đến nhà thì anh thấy cửa bị khóa, nên anh sinh nghi và gọi báo cảnh sát.
Khi cảnh sát phá cửa và bước vào nhà, họ thấy cặp vợ chồng bị bắn chết ở tầng dưới của ngôi nhà hai tầng. Nhà đã bị trộm. Cảnh sát từng cho biết kẻ ác đã chờ sẵn trong bóng tối và tấn công cặp vợ chồng khi họ lái xe vào garage đêm thứ Năm, 11 tháng 1, 2018.
Sau khi lục tung trong nhà, bọn cướp đã lấy một số món đồ có giá trị trong nhà kể cả súng, nữ trang, một chiếc xe.
Vào ngày Chủ Nhật, cảnh sát tìm thấy chiếc Porsche Panamera màu sám đời 2016 tại một bãi đậu trong thành phố.
Ngôi nhà nơi xảy ra án mạng ở Spring, Texas. (KTRK)
Trong cuộc họp báo, cảnh sát vẫn chưa biết chính xác lúc nào cặp vợ chồng bị bắn chết. “Có thể là sau ngày thứ Năm,” cảnh sát Trưởng Ed Gonzalez nói. “Đó là lần cuối có người liên lạc với nạn nhân.”
Trong ngày thứ Ba, sở cảnh sát đã công bố hình video an ninh cho thấy hai người đàn ông đi bộ trước cổng vào khu gia cư thượng lưu vào khoảng 8:20 tối thứ Năm, 11 tháng 1, và họ lái một chiếc Lincoln Navigator màu đen.
Video an ninh của khu gia cư cho thấy cặp vợ chồng họ Lâm lái xe về đến nhà vào khoảng 8:40 đêm hôm đó. Cảnh sát từng nói khi công bố video ngày thứ Ba, “Có vẻ các nghi can đã phục kích và tấn công vợ chồng họ Lâm trong garage, ép buộc họ vào trong nhà, nơi mà họ bị trói, bị cướp, và bị sát hại.”
Ông Ed Gonzalez của sở cảnh sát cũng ghi nhận rằng các nghi can sát nhân đã trở lại ngôi nhà “nhiều lần” kể từ đêm thứ Năm đến đêm Chủ Nhật, và họ đã có chủ ý tấn công gia đình họ Lâm. Cảnh sát đã được nhiều người gọi cung cấp tin tức sau khi video được công bố.
Theo tin của nhật báo Houston Chronicle, ông bà Bảo và Jenny Lâm đã di cư từ Lào và Đài Loan đến Hoa Kỳ trong thập niên 1970. Hai người này đã làm nhiều việc để nuôi các con. Họ từng làm chủ tiệm Marble Slab Creamery trước khi mở một số tiệm bán bánh mì Subway.
Trong lúc nói chuyện với giới truyền thông, anh Richard Lâm đã khóc khi nói về cha mẹ anh, “Cha mẹ tôi là những người hùng. Họ đã sống trọn cho các con, có mặt trong tất cả những buổi đấu banh, những buổi diễn nhạc.” Cô Michelle Lâm, em của Richard, cũng khóc khi đứng bên cạnh và nói thêm, “Họ đã cướp mất mạng sống của cha mẹ tôi quá sớm.”
Richard Lâm đang an ủi em Michelle Lâm tại buổi họp báo ngày 16 tháng 1, 2018, một ngày trước khi cảnh sát bắt được ba nghi can. (Houston Chronicle)
Anh Richard Lâm hiện là một sĩ quan trong quân đội Hoa Kỳ. Anh nói rằng cha mẹ anh lúc nào cũng mong ước cho anh được vào quân đội và họ hãnh diện anh là một sĩ quan của đất nước Hoa Kỳ.
Ba nghi can đang bị giam tại Harris County Jail với cáo buộc sát nhân.
Việt Kiều mang rùa vào Mỹ đối mặt bản án 20 năm tù
Một Việt Kiều ở khu Little Saigon, thành phố Westminster, bang California, hôm thứ Năm 19/10 đã nhận tội nhập lậu trái phép hơn mười con rùa và các loài cá từ Việt Nam vào Mỹ. Đây là các động vật được luật Liên bang Hoa kỳ bảo vệ, theo trang My News LA.
Ông Kevin Đức Vũ, người chuyên bán cá cảnh và rùa trên Internet, phải đối mặt với bản án đến 20 năm khi ông bị Thẩm phán tòa cấp Quận Hoa Kỳ Christina A. Snyder kết án ngày 5/2 năm tới.
Trang Los Angeles Times cho biết ông Vũ, 44 tuổi, nhận tội rằng ông đã nhập bảy con rùa "đầu lớn" và bảy con cá rồng châu Á - cả hai đều được bảo vệ theo Công ước Liên bang về buôn bán quốc tế các loài động vật, thực vật hoang dã nguy cấp và chỉ khi có giấy phép mới có thể nhập khẩu vào Hoa Kỳ.
Khi đóng gói từ Việt Nam, lô hàng này ghi nhãn "vật nuôi cá cảnh" - bao gồm bảy con rùa "bốn mắt", sáu rùa châu Á và một con rùa bụng đen, tất cả đều được bảo vệ theo luật pháp liên bang, theo bản nhận tội được lưu ở tòa án liên bang tại thành phố Los Angeles.
Kiện hàng FedEx này đã được Cơ quan Hải quan và Bảo vệ Biên giới Hoa Kỳ thu giữ vào ngày 29/9/2016 và được các nhân viên Quản lý Cá và các Động vật Hoang dã Hoa Kỳ kiểm tra. Sáu trong các con rùa này đã chết trong quá trình vận chuyển, các công tố viên cho biết.
Theo Văn phòng Công tố Hoa Kỳ, giá trị của lô hàng động vật hoang dã này có giá trên thị trường chợ đen trên 67.000 đôla Mỹ.
Khi các nhân viên liên bang lục soát nhà của ông Vũ vào ngày 5/10/2016, phát hiện 4 con cá rồng trong tủ lạnh và 2 con rùa đen.
Các công tố viên cho biết, ông Vũ đã bán cá rồng qua internet với giá mỗi con 1.900 đôla, và kiếm lời từ 650 đến 1.000 đôa cho đối với các con rùa châu Á, tùy theo loại.
Nhà văn Nguyễn Thanh Việt trong phòng làm việc của anh tại Đại học Nam California, Los Angeles, California, ngày 23 tháng 9, 2017 (Hình: John D. & Catherine T. MacArthur Foundation)
Tiểu thuyết gia người Mỹ gốc Việt, Nguyễn Thanh Việt, một lần nữa khiến mọi người chú ý với giải thưởng MacArthur Fellowship danh giá do Quỹ MacArthur, một tổ chức tư nhân phi lợi nhuận lớn thứ 12 ở Mỹ, trao tặng.
Giải thưởng trị giá 625.000 đôla không kèm điều kiện ràng buộc, vinh danh 24 cá nhân “sáng tạo xuất chúng” đến từ nhiều lĩnh vực khác nhau như một “sự đầu tư vào tiềm năng của họ.”
Ngay sau khi tin về giải thưởng được công bố lên truyền thông, người từng đoạt giải Pulitzer 2016 cho tác phẩm hư cấu ‘The Sympathizer’ (Cảm tình viên), chia sẻ với VOA những cảm xúc và suy nghĩ của anh về vinh dự mới nhất cũng như những dự định tương lai với khoản tài trợ hào phóng này.
VOA: Chúc mừng anh về giải thưởng MacArthur. Anh biết tin trong hoàn cảnh nào và phản ứng của anh ra sao?
Nguyễn Thanh Việt: Thật ra cả mùa hè rồi tôi ở Paris và tôi vừa về lại Los Angeles. Tôi về nhà có lẽ được hai ngày thì nhận được một cú điện thoại từ Chicago. Tôi không nhận ra số điện thoại nên tôi nhắn tin và hỏi, ‘Ai vậy?’ Họ nhắn lại và và nói, ‘Quỹ MacArthur đây’ nên tôi nghĩ, ‘Ồ, phải gọi cho họ ngay mới được.’ Tôi hoàn toàn ngạc nhiên và sốc đến mức tôi phải ngồi xuống trong suốt cả cuộc nói chuyện với họ, và kìm nén cảm xúc của mình vì tôi phải giữ kín tin này suốt một tháng và không được nói với ai khác ngoại trừ vợ tôi. Bây giờ thì cảm thấy thật hơn rất nhiều.
VOA: Anh là một tác giả tài hoa và trứ danh với một giải thưởng Pulitzer trong tay. Giờ lại được Quỹ MacArthur vinh danh. Điều này có ý nghĩa như thế nào đối với anh vào thời điểm này trong sự nghiệp?
Nguyễn Thanh Việt: Ồ tôi nghĩ đó hiển nhiên là một vinh dự lớn lao nhưng mặt khác cũng cần phải có sự khiêm nhường, vì có rất nhiều những nhà văn khác lẽ ra có thể nhận được giải thưởng này, rất xứng đáng với giải thưởng này. Tôi nhìn về quá khứ và tôi nghĩ rằng những tác phẩm của tôi sở dĩ có ngày hôm nay là nhờ những phấn đấu của những nhà văn khác trước tôi trong việc tạo lập một số truyền thống nhất định trong văn chương của người Mỹ gốc Á và người Mỹ gốc Việt, thường là những tác phẩm của những người da màu và thiểu số ở đất nước này. Và nhiều người trong số họ sáng tác vào thời điểm mà những giải thưởng và sự công nhận như thế này hãy còn chưa có. Vì thế ghi nhớ những phấn đấu của họ là thấy được những tác phẩm của tôi trong bối cảnh tổng thể.
VOA: Anh truyền tải trải nghiệm của anh là một người tị nạn vào những tác phẩm anh viết và đưa nó nên vị trí hàng đầu, nếu không phải là dòng chính. Anh đã được ca ngợi và được công nhận về điều đó. Anh có cho rằng trải nghiệm văn hóa sẽ tiếp tục là đề tài chủ đạo trong những tác phẩm tương lai của anh không?
Nguyễn Thanh Việt: Tôi nghĩ nó phải là như vậy. Bởi vì toàn bộ lý do cho sự tồn tại của tôi trong tư cách một nhà văn là cố gắng đương đầu với những mối quan tâm của cá nhân tôi lẫn những liên hệ chằng chịt lớn hơn của những vấn đề xung quanh bản sắc, sự thân thuộc, và xung đột văn hóa không chỉ trong xã hội Mỹ mà còn ở những nơi khác, như Pháp, nơi mà người Việt Nam cũng tới định cư. Vì thế tôi không thấy những mối quan tâm văn hóa đó sẽ biến mất thậm chí nếu tôi viết những cuốn sách khác trong tương lai.
VOA: Có những chủ đề khác mà anh muốn khám phá trong tương lai không?
Nguyễn Thanh Việt: Sự giao thoa của nghệ thuật và chính trị luôn là chủ đề trọng yếu đối với tôi từ thời còn là sinh viên. Tất cả những tác phẩm mà tôi đã xuất bản trong những năm qua đều nhắm trực diện vào sự giao thoa này. Và tôi nghĩ đó là một công trình cả đời đối với tôi vì tôi phải tìm hiểu xem nghệ thuật và chính trị liên hệ lẫn nhau ra sao, nghệ thuật biểu đạt những mối quan tâm chính trị như thế nào, cũng như nghệ thuật có thể giúp chúng ta tiến lên phía trước về mặt chính trị bằng cách nào. Tôi nghĩ tôi sẽ tiếp tục đi theo hướng đó.
VOA: Là một nhà văn nhập cư, anh có nghĩ rằng nêu bật những trải nghiệm văn hóa của sắc dân thiểu số là điều ngày càng quan trọng không, đặc biệt là trong bầu không khí chính trị ở Mỹ hiện nay [trong đó chính quyền Trump đang thể hiện lập trường cứng rắn hơn về di dân]?
Nguyễn Thanh Việt: Tôi nghĩ nêu bật những trải nghiệm của những sắc dân thiểu số ở Mỹ và ở những nơi khác lúc nào cũng là điều quan trọng, bởi vì hoàn cảnh và tình thế lưỡng nan mà những sắc dân thiểu số đối diện ở Mỹ không phải là điều mới mẻ. Dù rằng chúng ta cảm thấy như mình đang trải qua một khoảnh khắc khủng hoảng và xung đột khủng khiếp ở nước Mỹ ngày nay, song chuyện đó không mới. Nó có tính chu kỳ. Những gì mà chúng ta đang đương đầu ngày hôm nay đơn giản là hiện thân của những mâu thuẫn thâm căn cố đế, mang tính nguyên thủy trong xã hội Mỹ xung quanh chủng tộc, giai cấp, giới tính và dục tính mà tới nay chưa bao giờ được giải quyết. Vì thế cuộc khủng hoảng hiện thời đơn giản là hiện thân của những vấn đề sâu xa hơn trong xã hội Mỹ. Chúng ta đã đương đầu với chúng trong quá khứ, chúng ta đang đương đầu với chúng bây giờ, và tôi chắc rằng chúng ta sẽ tiếp tục đương đầu với chúng trong tương lai.
VOA: Khoản tiền tài trợ của Quỹ MacArthur không kèm điều kiện ràng buộc sẽ giúp anh phát triển văn chương của anh trong tương lai. Điều này chắc là khiến anh cảm thấy tự do lắm. Anh định dùng khoản tiền này như thế nào?
Nguyễn Thanh Việt: Đúng là nó làm tôi cảm thấy rất tự do. Mà cũng nhiều áp lực nữa [cười]. Vâng, tôi nghĩ một phần khoản tiền sẽ phải được dành để thu xếp thêm thời gian cho việc viết lách. Nhưng lâu nay tôi vẫn là người ủng hộ nghệ thuật và tôi tin rằng nghệ sĩ cần phải dấn thân vào những phong trào xã hội. Vì thế tôi và mấy người bạn đã tạo ra một thứ gọi là Diasporic Vietnamese Artists Network (Mạng lưới Nghệ sĩ Việt Nam Hải ngoại) và tôi đã lập ra một trang blog có tên là diaCRITICS, diacritics.org, đăng những bài viết về văn hóa, nghệ thuật, và chính trị của người Việt và người Việt hải ngoại. Những tác phẩm của tôi nằm vừa vặn trong văn cảnh đó vì tôi tin là các văn nghệ sĩ người Việt vẫn phải chật vật tìm kiếm cơ hội cho chính mình. Vì thế tổ chức này và trang blog này thực sự quan trọng đối với tôi trong việc giúp tạo ra một không gian cho những nhà văn người Việt khác. Tôi sẽ thuê một biên tập viên bằng một ít tiền từ khoản tiền của MacArthur vì tôi không có thời gian để quản lý trang blog này nữa.
Thành phố Westminster quanh năm nắng ráo mát mẻ, trải rộng trên diện tích 26 kilomet vuông thuộc miền Nam California, sát bên bờ Thái Bình Dương. Nơi đây là nhà của 94.000 dân trong đó có đến gần một nửa là người gốc Việt.
Kể từ cuối năm 2012 đến nay, lần đầu tiên trong lịch sử thành phố và cũng là của cả nước Mỹ, Westminster có thị trưởng gốc Việt do dân bầu, ông Tạ Đức Trí.
Tinh thần cống hiến
Đắc cử ở tuổi 39, ông Trí được rất nhiều người Việt ở Mỹ đánh giá là một chính trị gia trẻ, tài năng, và là niềm hãnh diện của cộng đồng. Trong 6 năm liên tục trước đó, ông đã là nghị viên và phó thị trưởng luân phiên.
Sau hơn 4 năm rưỡi nắm quyền, với hai lần tái cử, ông Trí - năm nay 44 tuổi - tạo ra những ấn tượng tốt đẹp với người dân.
Tại Đền thờ Đức thánh Trần và những nơi đông người Việt ghé thăm hay kinh doanh, như trung tâm thương mại Phước Lộc Thọ và ABC Supermarket, VOA đã được nghe những nhận xét chân thực từ người dân về Thị trưởng Tạ Đức Trí.
Ông Phan Kỳ Nhơn, chủ tịch Đền thờ Đức thánh Trần, nói:
“Đây là một thành công của người Việt tị nạn cộng sản. Đó là một sự hãnh diện, và công sức lớn lao này là từ ông thị trưởng Tạ Đức Trí”.
Ấn tượng chung mà nhiều người cùng nhắc đến là tinh thần vì cộng đồng Việt của ông Trí. Ông Tạ Tiến, 76 tuổi, nhận xét:
“Dân chúng ở đây, theo ý tôi, rất vừa lòng với tính cách làm việc của ông ấy. Ông thị trưởng này có nhiều sáng kiến và đi sát với đồng bào. Mọi chuyện về cộng đồng thì ông lo cũng rất tốt”.
Ông Nguyễn Giai, khoảng 60 tuổi, trân trọng dùng từ “ngài” để nói về vị thị trưởng trẻ tuổi hơn mình rất nhiều:
“Lâu lâu vẫn thấy ông trên đài nói chuyện này kia, thấy ngài rất có tinh thần cho cộng đồng”.
Bà Nguyễn Thị Mỹ Dung, hơn 40 tuổi, hồ hởi nói:
“Ông Tạ Đức Trí, oh, theo tôi thì ông này good [tốt]. Có nhiều công việc của ông có liên quan tới cộng đồng. Tôi rất thích gia đình này. Tôi nghĩ là ông này làm việc tốt. Tôi thấy đa số hội họp hay chuyện gì lớn của cộng đồng đều có mặt ông ấy hết. Ông rất là quan tâm”.
Đến Mỹ năm 19 tuổi trong một gia đình buộc phải xa xứ sau biến cố năm 1975, nhìn lại, ông Trí nói việc tranh cử và phục vụ trên cương vị thị trưởng là cách ông “trả ơn cho Mỹ quốc” đã cưu mang cộng đồng người Việt phải rời đất mẹ. Bên cạnh đó, ông cũng muốn đóng góp cho sự phát triển của thành phố:
“Tôi cũng muốn cống hiến kinh nghiệm và những gì mình đã học hỏi được cho cư dân của thành phố. Việc tôi ra tranh cử chỉ trong mục đích tôi muốn phục vụ, cống hiến cho cư dân của thành phố Westminster”.
Ông cho biết thêm rằng tinh thần cống hiến này đến từ ba mẹ. Cha ông là kịch tác gia, mẹ là giáo sư Anh văn ở Hội Việt Mỹ trước năm 1975.
“Ba mẹ của chúng tôi đều dạy dỗ rằng sống trên đời điều quan trọng là chúng ta phải phục vụ và cống hiến. Khi chúng ta cống hiến, phục vụ, chúng ta sẽ mang lại niềm vui cho người khác. Nếu chúng ta qua Mỹ, cố gắng học để đạt được bằng cấp, rồi sau đó đi làm và cố gắng, chắc chắn chúng ta sẽ có cuộc sống ổn định, sung túc. Nhưng nếu chúng ta chỉ dừng lại ở bản thân, theo thiển ý của tôi, tôi cảm thấy vẫn còn thiếu một cái gì đó. Để thành công cho chính mình, nếu cố gắng, chúng ta sẽ làm được. Nhưng nếu chúng ta cố gắng để phục vụ người khác, chúng ta nghĩ đến người khác, điều đó theo thiển ý tôi, quan trọng và quý vô cùng”.
Điều đó cũng được đánh giá cao trong cách nhìn của ông Hứa Trung Lập, hơn 70 tuổi, kế toán trưởng của Đền thờ Đức thánh Trần:
“Tạ Đức Trí là một người trẻ, dấn thân. Ở đây thật sự mà nói sự dấn thân như vậy cũng khó kiếm người. Tôi cũng mong giới trẻ sắp tới sẽ dấn thân thêm”.
Gia cảnh thanh đạm
Những chữ “cống hiến,” “dấn thân” mà ông Trí và ông Lập nói đến ở đây là chính xác theo nghĩa đen.
Quả thực, công việc của thị trưởng tuy quan trọng, bận rộn nhưng tiền lương chỉ có tính tượng trưng. Gia đình ông sống bằng thu nhập của vợ ông, một dược sĩ, là chính. Ông Trí cho biết:
“Lương thị trưởng của thành phố Westminster chỉ có 900 Mỹ kim một tháng. Thị trưởng và các nghị viên đều được bảo hiểm sức khỏe. Đó là những cái rất tượng trưng và căn bản. Ngoài ra, thị trưởng và nghị viên không có được thêm bổng lộc nào khác. Thành ra những người ra tranh cử các chức vụ thị trưởng, nghị viên của thành phố Westminster đều là những người muốn đóng góp hay cống hiến, phục vụ”.
So với thu nhập bình quân đầu người tiểu bang California là xấp xỉ 30.000 đôla/năm, tiền lương của một thị trưởng như ông Trí chỉ bằng 1/3.
Dù vậy, khác với nhiều nước đang phát triển, nơi quan chức chính quyền nhận lương ít ỏi nhưng họ tự “bù đắp” lại bằng các khoản “thu nhập” từ hối lộ, buôn lậu, v.v... ông Tạ Đức Trí không hề có bất cứ chuyện “lem nhem” nào về tiền bạc, theo cách nhìn từ chính cử tri của ông.
Ông Tạ Tiến nhận xét:
“Tôi nghĩ ông Trí không có vụ tai tiếng tiền bạc gì hết”.
Bà Mỹ Dung nói:
“Ông Trí này có giàu có gì đâu. Nhưng mà ông có cái tâm. Tôi thấy vậy”.
Có phần chắc là người dân Westminster không lạ gì về gia cảnh không giàu có của vị thị trưởng.
Gia đình ông gồm vợ chồng và hai con gái gần đây mới chuyển đến ở trong một căn nhà riêng nho nhỏ 3 phòng ngủ nằm trong một khu dân cư trung bình, sau nhiều năm cư trú trong nhà di động (mobile home) trên đường Bolsa, trục lộ chính chạyngang Little Saigon.
Cuộc sống không giàu có của ông cũng dễ thấy khi hàng ngày ông lái chiếc Toyota Sienna 10 năm tuổi đưa các con đi học, cũng như cho các việc công và tư khác.
Chiếc xe cũ kỹ từ ngoài vào trong với nội thất có lẽ đã nhiều tháng - nếu không phải là nhiều năm - không được lau dọn, cho thấy ít nhất là nếu không vì lý do tiền bạc, thì cũng vì ông quá bận rộn đến mức không có thời gian chăm sóc cho vẻ bề ngoài của chiếc xe.
Ngày làm việc bận rộn
Ông Trí cho biết một ngày của ông bắt đầu từ 7h sáng. Sau khi đưa hai con gái 10 và 15 tuổi đi học, ông và vợ ăn sáng.
Tiếp đó, do tính chất công việc, có lúc ông có thể làm việc ở nhà, lúc khác ông phải vào văn phòng của thành phố.
Đến trưa, vợ ông, dược sĩ Đoàn Quế Anh, đi làm đến tối. Thường 9, 10 giờ tối hai ông bà mới ăn tối với nhau.
Với ông Trí, buổi chiều cũng thường bận rộn công việc hơn vì có họp hành hoặc nghe điều trần từ người dân về các khiếu nại, tranh chấp.
Hai con ông sau giờ học còn tham gia các hoạt động ngoại khóa và rời trường lúc 6 giờ chiều. Nếu không bận công việc, ông Trí sẽ đón con.
Nhiều lúc, có những cuộc họp bàn về các kế hoạch lớn của thành phố, hay điều trần về các dự án hoặc tranh chấp kéo dài từ 5h chiều đến hơn 9h tối, buộc ông phải nhờ đến sự giúp đỡ của người thân hai bên nội, ngoại. Ông nói:
“Trong những lúc thí dụ ngày thường có những cuộc họp khẩn cấp của thành phố, hay thành phố cần tôi, và trong trường hợp tôi không đi đón hai cháu được, thì tôi lại nhờ chị ruột của tôi cũng sống trong thành phố Westminster đi đón hai cháu, lo cho hai cháu. Thí dụ trong những lúc khẩn cấp, các bà chị bên vợ tôi cũng san sẻ, đã và đang giúp cho gia đình chúng tôi từ lúc tôi là nghị viên cho đến thị trưởng. Thành ra, trong 11 năm tôi có cơ hội phục vụ trong vai trò từ nghị viên cho đến thị trưởng, gia đình của chúng tôi đã hy sinh rất nhiều, từ vợ tôi, ba mẹ tôi, ba mẹ vợ tôi, cho đến các chị vợ, anh vợ, đã giúp cho rất nhiều”.
Thị trưởng Tạ Đức Trí tại văn phòng, 8/2017
Thành tựu của thị trưởng
Nhờ những giúp đỡ, hy sinh đó, ông toàn tâm toàn ý làm việc vì người dân thành phố. Vị thị trưởng nói ông tâm đắc nhất về hai thành tựu lớn trong nhiệm kỳ. Thứ nhất là nhiều công trình mang dấu ấn Việt được thông qua, hiện diện ở Westminster:
“Riêng với cộng đồng Việt tại thành phố Westminster, chúng ta đã có tượng đài chiến sĩ Việt-Mỹ, chúng ta đã có tượng đài của Đức thánh Trần, chúng ta đã có tên của bảng đường Sài Gòn, và thêm phần tiếng Việt cho Bolsa Avenue là Đại lộ Trần Hưng Đạo, rồi chúng ta có tượng đài thuyền nhân. Và trong năm nay thì thành phố Westminster cùng với tập thể người Việt lại xây dựng được bia tưởng niệm các tướng lãnh, sĩ quan, quân dân cán chính Việt Nam Cộng Hòa đã tuẫn tiết vào 30/4/1975. Tấm bia này cũng là một phần để thành phố Westminster tỏ lòng tri ân sự hy sinh của thế hệ đi trước”.
Ngay sau khi đắc cử thị trưởng, một động thái cũng mang dấu ấn của ông là việc đưa ra hội đồng thành phố bỏ phiếu gia hạn vĩnh viễn nghị quyết “không chào đón, không thân thiện” với sự có mặt của các quan chức cộng sản Việt Nam tại thành phố.
Ở đầu nhiệm kỳ thứ 3, tháng 12 năm ngoái, ông Trí cùng một nghị viên đưa ra nghị quyết chống việc trưng bày “cờ cộng sản” trong thành phố.
Trên bình diện rộng hơn, thành phố phát triển nhiều, thương mại được thúc đẩy, đó là thành tựu thứ hai. Ông Trí nói:
“Thành phố Westminster trong 5 năm qua đã phát triển khá mạnh về mặt kinh tế. Khi tôi lên đảm nhiệm vai trò thị trưởng vào tháng 12/2012, tôi đã đưa ra chính sách phát triển thành phố bằng cách giảm thiểu hết các luật lệ còn rườm rà, giấy tờ không cần thiết để giúp giới thương mại, đầu tư phát triển. Các luật lệ đó đang và đang tiếp tục được cải thiện. Tôi tin tưởng rằng một thành phố muốn phát triển phải là một thành phố hấp dẫn được thương vụ và thương mại. Muốn hấp dẫn thương vụ, thương mại, chỉ có một hướng giải quyết là luật của thành phố phải tạo ra sự thuận lợi”.
Chấm điểm cho công việc chính quyền của chồng, bà Quế Anh đánh giá:
“Có thể 8 điểm [trên 10]. Vẫn còn những điều có thể cải thiện được trong công việc. Anh Trí nói chung là người cầu toàn. Lúc nào làm gì đó anh cũng nghĩ có thể sẽ phải làm tốt hơn”.
Nhưng về mặt làm chồng, làm cha, bà Quế Anh cho ông Trí số điểm gần tuyệt đối:
“Vào thời điểm 1998 tôi quen anh, anh là người rất lãng tử. Những bạn bè cũ của anh Trí nghĩ là anh không phải là người thích đời sống gia đình, thích ràng buộc. Nhưng khi có gia đình rồi, anh Trí là người chăm lo cho gia đình, và đặt gia đình lên trước. Những việc liên quan đến hai con gái, bao giờ anh Trí cũng đặt ưu tiên lên hàng đầu. Vì những điều đó, về mặt người chồng, người cha, chắc cũng cho anh Trí được … 9 điểm”.
Tình yêu dẫn dắt sự nghiệp
Hai ông bà quen nhau năm 1998 khi cả hai còn rất trẻ. Điều làm họ gắn bó với nhau là tình yêu văn chương, triết học.
Cho đến hôm nay, ông Trí vẫn không quên ấn tượng buổi gặp gỡ đầu tiên, khi bà Quế Anh say sưa nghe ông nói về triết học, một điều hiếm thấy ở các cô gái trẻ.
Liên tiếp trong năm 1999 và năm kế tiếp, đôi bạn trẻ khi đó đã xuất bản chung các tập thơ và truyện.
Niềm say mê triết học Tây phương và Đông phương của ông có từ khi ông theo đuổi ngành chính trị học. Ông tâm niệm rằng triết học giúp hiểu được giá trị con người và cuộc đời.
Sau này, khi đã trở thành chính trị gia, ông đúc kết thêm một điều: Triết học khiến người lãnh đạo hiểu được giá trị của sự cống hiến.
Nhớ lại những kỷ niệm của hai vợ chồng, ông Trí nói chính bà Quế Anh mới là người đưa ông vào con đường chính trị.
Bà đã chủ động rủ ông sinh hoạt trong tạp chí Non Sông của Tổng hội Sinh viên Miền Nam California, mà theo lời ông Trí, ông đã cố phục vụ để làm vui lòng bà, dù hai người còn chưa chính thức là người yêu của nhau.
Từ những sinh hoạt trong hội, được sự khuyến khích và ủng hộ của nhiều người trong cộng đồng, ông Trí tranh cử và đắc cử Chủ tịch Ban đại diện cộng đồng, phục vụ từ năm 2002 đến 2005. Đó là tiền đề cho những thành công chính trị của ông từ 2006 đến nay.
Nhắn nhủ thế hệ tương lai
Dù rằng làm công việc đúng như một ngạn ngữ của Việt Nam, “ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng”, ông Trí mong rằng sự dấn thân của ông trong chính quyền thành phố Westminster giúp cho thế hệ trẻ hiểu được hơn “giá trị của việc đóng góp và phục vụ”.
Mỗi cá nhân nỗ lực để bản thân họ thành công trên đất Mỹ đều đáng quý, theo ông Trí. Nhưng ông cho rằng khi các cá nhân giúp cho tập thể thành công, điều đó còn đáng quý hơn nhiều. Ông mong những người trẻ sẽ có nhiều cơ hội dấn thân, phục vụ. Ông có lời nhắn nhủ:
“Sự phục vụ của chúng ta là chìa khóa để giúp cộng đồng chúng ta ngày càng phát triển và tiến mạnh. Còn rất nhiều lĩnh vực cần sự dấn thân, cần sự đại diện, cần sự tham gia trong chính quyền để chúng ta có tiếng nói. Cộng đồng chúng ta muốn có tiếng nói trong những quyết định, chính sách, chủ trương từ cấp thành phố, cấp quận, cấp tiểu bang, liên bang, hay chúng ta đành để số phận của cộng đồng cho người khác quyết định?”
Người đứng đầu thủ đô của người Việt tị nạn cộng sản ở Mỹ luôn “thao thức” về việc làm sao để tiếng nói của người gốc Việt ngày càng có nhiều ảnh hưởng sau 42 năm họ xây dựng cuộc sống và hòa nhập vào Hợp chủng quốc Hoa Kỳ.
Cô Michelle Võ, một trong 59 người bị bắn chết ở Las Vegas. (Hình: Facebook)
LAS VEGAS, Nevada (NV) – Trong số 59 người bị thiệt mạng trong vụ thảm sát ở Las Vegas tối Chủ Nhật có một phụ nữ Việt Nam, cô Michelle Võ, 32 tuổi, nhân viên công ty bảo hiểm New York Life thuộc vùng Pasadena, có văn phòng ở Glendale, California.
Trong một tuyên bố gởi đến cho nhật báo Người Việt hôm Thứ Ba, 3 Tháng Mười, công ty cho biết như sau: “Giống như tất cả người Mỹ, chúng tôi vô cùng sốc và buồn khi nghe bi kịch này xảy ra tại Las Vegas. Chúng tôi cũng rất buồn khi biết một thành viên của gia đình New York Life, Michelle Võ, một nhân viên trong vùng Pasadena của chúng tôi, trong số những người bị thiệt mạng. Trong lúc khó khăn nay, chúng tôi luôn nghĩ tới và gởi lời cầu nguyện đến gia đình cô và những người thân của cô.”
Nhật báo Người Việt có gọi điện thoại cho cô Nikki Dương, đại diện gia đình, để lại lời nhắn, hỏi thêm tin tức, nhưng chưa được trả lời.
Theo đài truyền hình NBC, cô Michelle Võ tốt nghiệp trung học Independence High School ở San Jose năm 2003, và vào học tại đại học UC Davis.
Cô từng làm việc ở Mountain View một thời gian trước khi chuyển về làm việc tại miền Nam California.
Bạn bè chia sẻ nỗi đau
Trả lời phỏng vấn nhật báo Người Việt, anh Kimo Huỳnh, một người bạn chơi golf với cô Michelle Võ, cho biết: “Tôi rất buồn tối hôm qua, và suy nghĩ một cách ích kỷ là phải chi tôi đừng biết bất cứ nạn nhân nào. Tôi vẫn còn sốc và buồn. Michelle Võ là một trong những cô gái thông minh nhất và vui nhộn nhất mà tôi biết. Cô đẹp từ bên trong và bên ngoài. Chúng tôi vừa chơi golf với nhau cách đây hai tháng. Tôi xin thành thật chia buồn với gia đình và bạn bè của cô.”
Một người bạn của cô Michelle, tên Candice Phi Phi, viết trên Facebook như sau: “Cô là một cô gái trẻ và đẹp, sống ở Glendale, và đến Vegas để mừng thành công của các bạn đồng nghiệp. Anh của tôi tìm cách text cho cô khi anh nghe có vụ nổ súng, và sau đó biết cô bị thiệt mạng. Anh ấy vô cùng đau đớn, và tôi không thể tưởng tượng gia đình cô sẽ đau đớn như thế nào. Tôi xin thành thật chia buốn với gia đình và bạn bè Michelle.”
Ngay sau khi biết tin, nhiều bạn bè và đồng nghiệp của cô Michelle lên Facebook chia sẻ tin này.
Một người làm chung với Michelle viết: “Michelle Võ là một người luôn được nhiều người ở New York Life Pasadena yêu mến. Mỗi khi tôi có gì thắc mắc, cô đều giúp tôi, cho dù trên máy điện toán, qua điện thoại, hoặc trong hành lang công ty. Tôi cảm thấy sốc. Cô là một người sếp thật sự và mọi người sẽ nhớ cô.”
“Tôi rất buồn khi biết người bạn học thời niên thiếu của tôi thiệt mạng trong vụ thảm sát ở Las Vegas. Tôi xin chia buồn với tất cả mọi người bị hành động vô lương tâm này ảnh hưởng. Chúng ta cần nhiều tình yêu và ánh sáng trên thế giới này hơn bao giờ hết, trong thời đại đen tối này. Michelle ơi, hãy yên nghỉ, và xin chia buồn cùng gia đình bạn,” một bạn học thời niên thiếu với cô Michelle viết trên Facebook.
Một bạn học khác của nạn nhân viết trên Facebook: “Tôi học trung học chung với Michelle Võ. Trong bốn năm trời, chúng tôi có chung phòng học và bạn bè. Michelle là một cô gái thông minh, tử tế, đẹp, và đạt được mọi thứ. Cô thiệt mạng tối hôm qua. Một cái gì đó CẦN được thay đổi. Hãy hành động. Đi bầu. Ôm người mình yêu thương. Xin chia sẻ nỗi đau này với gia đình. Hãy yên nghỉ, Michelle.”
Tấm lòng của người bạn Mỹ mới quen tại đại nhạc hội
Theo nhật báo The Washington Post, anh Kody Robertson, một người bán phụ tùng xe hơi ở Columbus, Ohio, vô tình gặp cô Michelle Võ ở đại nhạc hội “Route 91 Harvest Festival.” Họ nói chuyện, đùa giỡn, và nói về chuyện đánh golf. Anh mời cô một ly bia, rồi cô cho anh coi hình xâm lớn ở sau lưng mình. Và rồi hai người phát hiện là cả hai ở cùng khách sạn Luxor.
Anh Kody Robertson, người bạn mới quen của cô Michelle Võ. (Hình: Facebook)
Anh Robertson, một người mê nhạc đồng quê, đến Las Vegas với một nhóm bạn để nghe nhạc. Còn cô Michelle Võ đi cùng một nhóm bạn.
Anh Robertson kể cho cô Michelle nghe đại nhạc hội năm ngoái vui như thế nào, và cô cho anh biết cô bắt đầu thích loại nhạc này mới đây thôi.
Khi đại nhạc hội sắp chấm dứt, đôi bạn mới cùng ngồi ở một nơi cách sân khấu chừng 20 thước, cùng với các khán giả khác.
Bất thình lình, tiếng súng bắt đầu nổ, lúc 10 giờ 8 phút.
Anh Robertson và cô Michelle nhìn lên trời xem có phải là pháo bông không.
Thế rồi đạn tiếp tục rơi xuống, từ tầng lầu thứ 32 của sòng bài Mandalay Bay.
Mọi người bắt đầu bỏ chạy, la hét.
Một viên đạn trúng ngay vào ngực cô Michelle Võ.
“Cô ấy trúng đạn, và tôi quay qua, thấy cô ấy gục xuống đất,” anh Robertson nhớ lại. “Cô gục ngay cạnh tôi, khoảng 2 bước chân.”
Rồi anh Robertson chồm lên người cô Michelle để che đạn, và khi tiếng súng chấm dứt, anh cùng với một người khác khiêng cô ra khỏi khu vực ca nhạc.
“Michelle, Michelle!” anh Robertson la lớn khi anh và những người khác thay phiên nhau làm hô hấp nhân tạo cho cô, lúc đó không còn thở nữa. “Tỉnh dậy!”
Sau đó, anh Robertson thấy một chiếc pickup màu trắng sắp lái đến bệnh viện. Thế là anh để cô Michelle lên thùng xe, và quay trở lại sân khấu.
Rồi anh tìm thấy bóp của cô, anh lục, nhưng không tìm thấy điện thoại của cô.
Anh gọi số điện thoại cô cho anh, một người trả lời, cho biết họ tìm thấy điện thoại của cô ở sân khấu, và kêu anh đến nhà hàng Planet Hollywood để lấy.
Khi cầm điện thoại của cô Michelle, anh Robertson thấy nhiều tin nhắn hốt hoảng, nhưng không mở được, vì anh không có mật khẩu.
Rồi anh hỏi thăm những người xung quanh, một số nhân viên sòng bài gần đó cho biết bệnh viện gần nhất là Desert Springs. Anh đi bộ đến đó, trong lúc text cho gia đình và bạn bè biết là anh an toàn.
Đến 3 giờ sáng, anh Robertson đến bệnh viện, nhưng cửa khóa, không ai được vào, và cũng không có thông tin gì cả. Máu đầy quần jean và tay của anh, và rồi điện thoại của cô Michelle reng.
Ở đầu bên kia, anh Jeremiah Hawkins, 37 tuổi, anh rể của cô Michelle, hối hả hỏi: “Michelle có sao không?”
Anh Robertson kể lại những gì anh biết: Cô Michelle bị bắn ở ngực và được chở tới bệnh viện.
Anh cũng hứa sẽ tìm cô.
Sau hơn một giờ chờ đợi, rồi bệnh viện mở cửa, mọi người ra vào. Cái bóp của cô Michelle vẫn còn trên tay anh Robertson, rồi anh chạy tới hỏi một cảnh sát viên đứng ngay lối ra vào.
“Anh có biết phụ nữ nào tên Michelle không? Cao 5.3 foot, người Châu Á, có xâm hình cái bông lớn ở sau lưng. Cô không có thẻ căn cước. Tôi có giữ bóp của cô,” anh Robertson hỏi.
Nhân viên cảnh sát coi danh sách. Không có cô Michelle trong bệnh viện!
Anh Robertson gọi các bệnh viện khác mà anh biết. Không có bệnh viện nào có tên cô. Anh lại gọi các trung tâm thông tin do cảnh sát thiết lập, ít nhất là 60 lần, theo anh nhớ. Không có gì cả!
Vẫn còn trong hành lang bệnh viện Desert Springs, anh Robertson gọi điện thoại cho người anh rể của cô Michelle, và cho biết chưa có tin tức gì. Sau cùng, nhân viên bệnh viện mời anh Robertson ra, và anh đi bộ về khách sạn Luxor, cách đó bốn dặm.
Tiếp tục tìm kiếm Michelle
Lúc đó, tại tiểu bang Washington, cách Las Vegas hàng ngàn dặm, người anh rể của cô Michelle tiếp tục gọi điện thoại đến các bệnh viện để tìm người em vợ, nhưng vẫn không có thông tin nào cả.
“Tôi sợ là Kody (Robertson) sẽ không giúp chúng tôi nữa,” anh Hawkins nhớ lại. “Thành ra, tôi phải gọi tất cả mọi bệnh viện, phòng giải phẫu, và mỗi lần tôi gọi Kody, anh đều trả lời. Mỗi tin nhắn gởi đi, anh đều trả lời. Mỗi khi chúng tôi cần anh làm gì, anh đều làm.”
Đến 5 giờ sáng, người anh rể của cô Michelle lại gọi anh Robertson đang ở trong khách sạn.
“Anh có thử bệnh viện Sunrise Hospital chưa?” anh Hawkins hỏi.
Anh Robertson cởi đôi giày ống cao bồi ra, đi đôi giày thể thao vào, bước xuống đường, và ngoắc một chiếc taxi. Vài phút sau, anh đến bệnh viện, mô tả cô Michelle Võ với người tiếp tân.
Cao 5.3 foot, người Châu Á, tóc đen, có xâm hình cái bông lớn ở sau lưng.
“Có thể cô ở đây,” người tiếp tân nói.
Anh Robertson ngồi chờ, trong hồi hộp, mệt mỏi.
Đến 11 giờ sáng, có ba phụ nữ, gồm hai bác sĩ và một nhân viên tư vấn của bệnh viện, bước ra, dẫn anh Robertson vào một phòng nhỏ phía trong.
“Michelle không qua khỏi,” một bác sĩ nói. “Các vết thương quá lớn. Cô không qua khỏi.”
Anh Robertson gọi điện thoại cho anh Hawkins, nói anh ngồi xuống, rồi mở “speaker phone” lên.
Vị bác sĩ lập lại: “Cô ấy không qua khỏi.”
“Câu nói ấy làm tôi bàng hoàng,” anh Robertson said. “Tôi không muốn nói chuyện với ai nữa.”
Anh nhìn xuống điện thoại của mình, vẫn còn dính máu. Và rồi, đi bộ trở về khách sạn Luxor, cách đó 4.5 dặm.
Theo lịch trình, anh phải rời Las Vegas hôm Thứ Hai, nhưng quyết định ở lại.
Sếp của anh ở Ohio nói anh cứ thong thả. Hãng Southwest Airlines để anh bay chuyến khác. Khách sạn để anh ở thêm.
Khách sạn cũng để gia đình cô Michelle vào phòng lấy vật dụng cá nhân của cô. Người chị ruột, anh rể, và một số bạn bè bay đến Las Vegas chiều Thứ Hai, và nhanh chóng đến phòng 11375, nơi anh Robertson ở.
“Kody là thiên thần giữ cửa cho chúng tôi,” bà Diane Hawkins, 40 tuổi, chị lớn nhất của cô Michelle, nói, và tin rằng, nếu anh Robertson không đi tìm em gái mình, có lẽ gia đình vẫn đang đi tìm cô.
“Anh ấy không bỏ mặc em gái tôi một mình,” bà nói.
Cảnh sát viên Daryl Hudeck bế cô Catherine Phạm và con trai Aiden, vừa được cứu khỏi vùng lụt ở Houston hôm Chủ Nhật, 27 Tháng Tám. (Hình: AP Photo/David J. Phillip)
HOUSTON, Texas (NV) – Người phụ nữ bế con trai 13 tháng tuổi trong lòng, được một cảnh sát viên bế ra khỏi xuồng, đang lềnh bềnh trên mặt nước, trong cơn bão Harvey ở Houston là ai?
Khi tấm hình được đăng trên trang nhất của các báo và trang web hồi tuần trước, khắp Hoa Kỳ, và thế giới, đều chú ý.
Người bế hai mẹ con là cảnh sát viên Daryl Hudeck của đội đặc nhiệm Sở Cảnh Sát Houston. Người mẹ là cô Catherine Phạm. Con trai là Aiden Phạm.
Người chụp tấm hình này là phóng viên ảnh David J. Phillip của AP, và ông mô tả nó trở thành biểu tượng cho thấy “các nhân viên công lực Hoa Kỳ tận tụy như thế nào, và họ sẵn sàng làm bất cứ gì để cứu người.”
Hầu như tất cả các cơ quan truyền thông, cả Mỹ lẫn Việt, đều chạy tít “mẹ con gốc Việt” khi mô tả người phụ nữ mang họ “Phạm.”
Thực ra, điều này chỉ đúng một nửa, vì trong khi bé Aiden là gốc Việt, có cha là Troy Phạm, thì mẹ của em là người Philippines!
Trong chương trình “Chia Sẻ Niềm Đau,” do đài truyền hình SBTN và Bên Em Đang Có Ta Foundation tổ chức và được trực tiếp truyền hình lúc 3 giờ chiều Thứ Ba, 5 Tháng Chín, để gây quỹ giúp nạn nhân bão Harvey, ông Troy cho biết, vợ ông là người Philippines, sau khi lập gia đình với ông thì đổi họ.
Ông cũng cho biết cô Catherine và ông là bạn học hồi học đại học và hai người cưới nhau được bảy năm.
Ông Troy, cư dân vùng Meyerland ở khu Southwest Houston, cho biết, khi nước dâng lên tới tầng trên của nhà, cô Catherine và con trai vô cùng hoảng sợ. Ông liền gọi cảnh sát nhờ đến cứu.
Cũng trong chương trình “Chia Sẻ Niềm Đau,” cô Catherine kể, khi bão xảy ra, bé Aiden rất bồn chồn, khó chịu. Chỉ khi cảnh sát đến nơi, dùng xuồng đưa cả nhà ra khỏi vùng lụt lội, rồi sau đó được cảnh sát viên Hudek bế, và đưa đến nơi an toàn, bé mới bình an trở lại.
Tấm hình do phóng viên ảnh của AP chụp cho thấy bé Aiden cảm thấy thoải mái như thế nào, khi nằm trong lòng mẹ, với sự cứu giúp của cảnh sát.
“Tôi chú ý hình ảnh này, và khi một cảnh sát viên đến bế cô và đứa bé, tôi không thể ngờ đứa bé được đắp một chiếc khăn và không khóc,” ông Phillip kể lại với AP về sự kiện xảy ra hôm Chủ Nhật, 27 Tháng Tám. “Hình ảnh này thật dịu dàng. Thật đặc biệt.”
Thế là ông bấm máy.
Trong một tấm ảnh khác, do phóng viên ảnh Louis DeLuca của nhật báo The Dallas Morning News chụp được, ông Troy đi trước cảnh sát viên Hudeck đang bế vợ ông.
Lúc đó, ông chỉ mặc một áo lót, quần ngắn, vai bên phải đeo hai túi và cầm một cái bóp lớn, tay trái cầm đôi giày màu đỏ.
Ông Troy cho biết thêm, ngoài căn nhà, cả hai chiếc xe hơi của vợ chồng ông đều bị ngập, bây giờ không có chỗ ở, không có xe đi làm, không biết những ngày tới ra sao.
Ông chia sẻ: “Cũng như tôi, điều mà nhiều nạn nhân bão ở Houston và các vùng phụ cận cần hiện nay là sự giúp đỡ khẩn cấp của đồng hương. Còn nếu chờ FEMA thì sẽ lâu vô cùng.” (Đ.D.)
Ông Lapthe Flora đã được thăng hàm cấp tướng vào năm 2016.
VOA - Một thuyền nhân Việt được một cặp vợ chồng Mỹ nhận làm con nuôi rồi nỗ lực trở thành chuẩn tướng cho biết rằng ông luôn mong gia nhập quân ngũ để trả ơn Hoa Kỳ.
Ông Lapthe Flora (tên Việt là Châu Lập Thể) từng là đại tá trong lực lượng Vệ binh Quốc gia của tiểu bang Virginia ở đông bắc Hoa Kỳ, và đã được thăng hàm cấp tướng năm ngoái.
Tôi luôn nỗ lực làm việc hết sức mỗi ngày, nhưng chưa bao giờ tôi nghĩ rằng một ngày nào đó mình lại trở thành một vị tướng. Đó là một trải nghiệm đáng nhớ, rất hứng thú, nhưng đồng thời cũng lo lắng vì có nhiều sự kỳ vọng. Hy vọng là tôi sẽ làm việc tốt không chỉ cho đất nước mà còn cho cả cộng đồng.
Tướng Châu Lập Thể nói.
Trả lời VOA Việt Ngữ, ông Thể cho biết rằng bản thân ông cũng không thể ngờ được mình lại nhận được vinh dự này.
Ông nói thêm: “Tôi luôn nỗ lực làm việc hết sức mỗi ngày, nhưng chưa bao giờ tôi nghĩ rằng một ngày nào đó mình lại trở thành một vị tướng. Đó là một trải nghiệm đáng nhớ, rất hứng thú, nhưng đồng thời cũng lo lắng vì có nhiều sự kỳ vọng. Hy vọng là tôi sẽ làm việc tốt không chỉ cho đất nước mà còn cho cả cộng đồng”.
Trước ông Thể, năm 2014, Đại tá lục quân Hoa Kỳ Lương Xuân Việt đã được thăng hàm chuẩn tướng, trở thành quân nhân Mỹ gốc Việt đầu tiên có cấp bậc cao nhất.
Cả hai vị tướng gốc Việt này từng là thuyền nhân, và được nước Mỹ nhận làm người tị nạn sau khi rời Việt Nam.
Ông Thể sinh năm 1962 tại Việt Nam trong một gia đình gốc Hoa, và thân phụ của ông từng là một thủy thủ trong đội Hải vận của Việt Nam Cộng hòa.
Khi ông lên hai tuổi, cha ông hy sinh, bỏ lại mẹ ông và 6 người con. Khi mới 11 tuổi, ông đã phải đi làm trong một nhà máy để phụ mẹ kiếm sống.
Lúc 18 tuổi, ông cùng người thân vượt biên sang Mỹ bằng thuyền. “Chúng tôi rời Long An tháng Năm năm 1979, và mất 5 ngày mới tới được Indonesia cũng như từng bị hải quân Indonesia bắn phía trước tàu, ngăn cản tàu không được cập bến”, ông kể. “Lúc đó, chúng tôi hết sức tuyệt vọng, không đồ ăn, nước uống trong năm ngày mà trên boong lại có trẻ nhỏ gần như chết đói, nên cả tàu cứ cố tiến vào bờ. Hải quân Indonesia sau đó buộc phải đàm phán với chúng tôi và chúng tôi có gì, nhẫn cưới hay đồng hồ, thì cho hết họ để được lên bờ”.
Một năm sau, ông được phép sang Hoa Kỳ, và sau đó đã được cặp vợ chồng người Mỹ John và Audrey Flora nhận làm con nuôi.
Khi được hỏi lý do gia nhập quân ngũ, liệu có phải để trả ơn nước Mỹ, vị chuẩn tướng nói:
“Chắc chắn là vậy. Đó là lý do số một. Ta phải trả ơn đất nước đã cho chúng ta cơ hội thứ hai trong cuộc đời. Tôi đã trải qua thời kỳ khốn khó nên tôi hiểu rằng khi ai đó cứu ta, có thể nói là từ địa ngục, suy nghĩ thường trực trong đầu tôi, đó là phải trả ơn, và không có cách nào tốt hơn khi ta mặc quân phục”.
Ngoài ra, vị tướng này còn cho biết rằng ông nhập ngũ để trải nghiệm tinh thần đồng đội cũng như để tri ân cha ruột mình và những người nhận nuôi ông ở Mỹ cũng là gia đình quân nhân yêu nước.
Ta phải trả ơn đất nước đã cho chúng ta cơ hội thứ hai trong cuộc đời. Tôi đã trải qua thời kỳ khốn khó nên tôi hiểu rằng khi ai đó cứu ta, có thể nói là từ địa ngục, suy nghĩ thường trực trong đầu tôi, đó là phải trả ơn, và không có cách nào tốt hơn khi ta mặc quân phục.
Tướng Thể nói.
Trong buổi lễ thăng tướng năm ngoái, ông Thể dùng tiếng Việt để gửi lời cảm tạ các quân nhân Việt Nam Cộng hòa:
“Tôi chân thành cảm kích và lấy làm vinh hạnh về sự hiện diện của quý vị trong buổi lễ ngày hôm nay, đặc biệt đối với các cựu quân nhân quân lực Việt Nam Cộng hòa. Tôi xin thành thật có vài lời để tri ân họ về sự hy sinh cao cả và chiến đấu dũng cảm, bất khuất và kiên cường để bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ cũng như duy trì an ninh cho toàn dân trong suốt 20 năm. Và đồng thời, tôi xin nêu lên niềm cảm phục của tôi về bao năm chịu đựng lưu đày, khổ sai, khốn khổ và ly tán của các cựu chiến sỹ cũng như gia đình của họ”.
Ông Thể được phong hàm Sĩ quan Lục quân năm 1987 từ trường Võ bị Quân sự Virginia. Năm 2011, ông nhận bằng cao học về nghiên cứu chiến lược tại Đại Học Chiến Tranh Lục Quân ở tiểu bang Pennsylvania.
Ông từng xuất sắc hoàn thành nhiệm vụ ở nước ngoài tại Bosnia, Kosovo và Afghanistan. Với các thành tích trên, ông Thể từng được trao giải thưởng về lãnh đạo đặt theo tên của Tướng Douglas MacArthur.
Sau 20 năm, tất cả các thành viên trong gia đình ông Thể giờ đã đoàn tụ và hiện sinh sống trên khắp Hoa Kỳ.
Khi được hỏi về ý nghĩa của “giấc mơ Mỹ” đối với mình, ông Thể nói:
Một trong những điều tốt đẹp ở Mỹ đó là chúng ta có cơ hội dành cho tất cả mọi người mà tự do đem lại. Cơ hội ở đất nước này không bao giờ hết, và nếu ta sẵn lòng gắng sức làm việc, vì bất kỳ công việc nào, ta sẽ thành công.
Tướng Thể nói về giấc mơ Mỹ.
“Giấc mơ Mỹ mà tôi đã trải qua đều gắn với các cơ hội và nỗ lực hết mình. Một trong những điều tốt đẹp ở Mỹ đó là chúng ta có cơ hội dành cho tất cả mọi người mà tự do đem lại. Cơ hội ở đất nước này không bao giờ hết, và nếu ta sẵn lòng gắng sức làm việc, vì bất kỳ công việc nào, ta sẽ thành công”.
Tướng Lập Thể cũng không quên gửi lời nhắn nhủ tới những thanh niên Mỹ gốc Việt muốn gia nhập quân ngũ: “Bạn sẽ làm một việc cao cả hơn bản thân mình và thuộc về một tổ chức được người dân Mỹ hết sức tôn trọng. Với những người trẻ muốn gia nhập quân ngũ, tôi khuyến khích các em đi theo con đường đó”.
Theo các nhà quan sát, việc ông Thể trở thành chuẩn tướng trong Vệ binh Quốc gia là điều hiếm, vì số quân nhân gốc Việt trong lực lượng này không nhiều như trong các binh chủng khác của lục quân hay hải quân.
Vệ binh Quốc gia là lực lượng dự bị của Lục Quân Hoa Kỳ, với kinh phí hoạt động chính là từ các tiểu bang trên nước Mỹ.
Tàu USS Gerald R. Ford đã được Hải quân Mỹ chính thức đưa vào sử dụng (ảnh do Hải quân công bố tháng 4/2017)
An Tôn - VOA
Ngày 24/8, tại hãng đóng tàu Newport News Shipbuilding đặt ở bang Virginia, Mỹ, dự kiến diễn ra lễ khởi công đóng tàu sân bay USS Enterprise, còn gọi là CVN-80. Trước đó, hôm 21/7, Tổng thống Trump đã thực hiện nghi lễ chính thức đưa vào sử dụng tàu sân bay USS Gerald R. Ford. Đồng thời, đến cuối tháng 8, quá trình đóng tàu sân bay USS Kennedy đã đạt hơn 30%.
Cả ba con tàu kể trên đều là hàng không mẫu hạm lớp Ford, lớp tàu hiện đại nhất của Mỹ và trên thế giới hiện nay.
Đáng chú ý, vị tổng giám đốc điều hành chương trình đóng tàu sân bay mới của Mỹ là một phụ nữ gốc Việt, bà Giao Phan. An Tôn của Ban Việt ngữ VOA phỏng vấn bà về chương trình này và vai trò của bà. Xin mời quý vị theo dõi.
VOA: Xin bà cho biết hàng không mẫu hạm USS Gerald Ford có những đặc điểm gì nhờ đó tàu này tiên tiến hơn và mạnh hơn so với các lớp hàng không mẫu hạm trước đây?
Bà Giao Phan: Có thể nói tàu Gerald Ford, còn gọi là CVN-78, là hàng không mẫu hạm tối tân nhất trên thế giới hiện nay.
Tôi chỉ đề cập đến 5 thứ quan trọng nhất làm cho chiếc Ford này nổi bật mà chưa một quốc gia nào khác trên thế giới có thể làm được.
Thứ nhất, ngoại trừ Hoa Kỳ, chưa có một quốc gia nào trên thế giới có loại hàng không mẫu hạm có hệ thống giúp máy bay cất cánh bằng điện từ - electro-magnetic aircraft launch system, gọi tắt là EMALS; và một hệ thống hãm đà tối tân khi máy bay đáp lại - advanced arresting gears, gọi tắt là AAG.
Cả hai hệ thống này thay cho hệ thống cũ chạy bằng hơi nước, nên giúp cho việc cất cánh cũng như hạ cánh được nhanh chóng và dễ dàng hơn.
Thứ hai là tàu được xây dựng theo thiết kế mới nhất chưa từng có trong vòng 40 năm qua. Chiếc Ford là hàng không mẫu hạm đầu tiên có hệ thống phát năng lượng tối cao nhất, tối tân nhất, có khả năng sản xuất một nguồn lực điện gấp 3 lần so với loại Nimitz.
Vì lý do này, các chuyên viên xây dựng chiến hạm mới có thể loại bỏ được hệ thống phát điện bằng hơi nước thường được sử dụng trong quá khứ và có chi phí bảo trì cao.
Thứ ba, để giúp tàu Ford có thể hoàn thành nhiều phi vụ trong một ngày hơn loại hàng không mẫu hạm Nimitz, hay nói cách khác là có khả năng chiến đấu vũ bão hơn các chiến hạm khác, chúng tôi có một số sáng kiến về phi đạo.
Thí dụ như thay đổi kích thước và vị trí của những khu vực trên phi đạo bằng cách cắt bớt số thang máy di chuyển máy bay, từ 4 xuống 3. Hoặc là có thang máy chuyển vận khí giới để có thể di chuyển vũ khí từ nhà kho đến khu máy bay đậu và phi đạo. Điều đó, cách di chuyển cũng làm cho nhanh hơn.
Một điều nữa chúng tôi học ở phương pháp áp dụng trong những cuộc đua xe drift car, thì tập trung mọi hoạt động tiếp vận và hỗ trợ máy bay ở ngoài phi đạo để làm sao cho máy bay được di chuyển nhanh hơn.
Thứ tư là intergrated warfare system - hệ thống tác chiến hợp nhất - bao gồm những kỹ thuật tối tân nhất. Có radar 3 chiều, 3-dimension, rồi hệ thống thông tin, rồi kiểm soát và chỉ huy để có thể nâng cao khả năng chiến đấu được hữu hiệu hơn.
Cuối cùng, một cái rất quan trọng nữa là chúng tôi không quên chăm sóc cho hàng ngàn thủy thủ làm việc ngày đêm trên chiến hạm. Nên hệ thống máy lạnh cũng tối tân được trang bị trên chiếc Ford để thủy thủ có thể có một nơi ăn ở cho thoải mái, có thể hít thở không khí trong lành mà không bị hại môi trường.
Với tất cả sự thay đổi mới mẻ này, chiến hạm Ford có thể hoạt động hữu hiệu hơn, với ít nhân lực hơn.
So với chiếc Nimitz, chúng tôi tiết kiệm được 600 người vì bảo trì và sửa chữa cũng giảm. Điều này giúp cho ngân quỹ quốc gia của Mỹ có thể tiết kiệm được khoảng 4 tỷ đôla trong vòng 50 năm là thời gian hoạt động của chiếc Ford.
Cơ quan Điều hành Chương trình Hàng không Mẫu hạm gồm:
• Cơ quan lập kế hoạch, thiết kế và xây dựng những hàng không mẫu hạm mới (hiện là các tàu lớp Ford)
• Cơ quan chuyên trách bảo trì, sửa chữa những hàng không mẫu hạm đang hoạt động
• Cơ quan về lập kế hoạch, điều hành việc bảo trì và sửa chữa khi chiến hạm đạt 25 tuổi (Theo thiết kế, hàng không mẫu hạm hoạt động 50 năm. Nhưng đạt 25 năm hoạt động, tàu được đưa vào ụ khô để thay nhiên liệu nguyên tử, sửa chữa, hiện đại tất cả máy móc và hệ thống, để tàu hoạt động thêm 25 đến 50 năm nữa)
VOA: Xin hỏi bà tổng nhân lực dự kiến trên tàu Ford là bao nhiêu nghìn người so với tàu lớp Nimitz?
Bà Giao Phan: Khoảng 4.600, tổng cộng là vừa thủy thủ lẫn air wing [đội ngũ nhân lực của các hoạt động bay].
Như chiếc Nimitz thì có khoảng 3.290 người [là thủy thủ], thì chiếc Ford chỉ có 2.600 thôi.
Rồi cái air wing, chiếc Nimitz có khoảng 2.270 người, thì chiếc Ford khoảng 1.758.
VOA: Hiện nay, không có nước nào trên thế giới có thể sánh ngang Hải quân Mỹ, và có thể trong 1 thập kỷ nữa cũng không có nước nào sánh bằng được, ngay cả khi nước Mỹ chỉ dùng các hàng không mẫu hạm lớp Nimitz. Vậy, tại sao nước Mỹ lại cần phải xây dựng lớp hàng không mẫu hạm mới?
Bà Giao Phan: Câu hỏi này hay lắm. Hàng không mẫu hạm là trọng tâm của việc tăng cường sức mạnh của Hải quân Hoa Kỳ trong thế kỷ tới.
Tàu Gerald Ford được xây dựng thật tối tân để đối phó những thử thách hiện nay, hay những thử thách mà chúng ta không biết trước.
Tôi cũng muốn nhắc lại Nimitz là loại được chế tạo trong thập niên 50 hay 60 [của thế kỷ trước]. Loại đó đã phục vụ tốt và có khả năng điều khiển máy bay kiểu xưa lẫn hiện nay.
Nhưng Hải quân Hoa Kỳ nhận thấy Nimitz sẽ không được cải tiến để đối phó với những thử thách đòi hỏi trong tương lai.
Có một thí dụ là mình đi mua một chiếc xe hơi cách đây 20 năm. Mình có săn sóc, bảo trì rất tốt, có hư gì thì mình sửa, nhưng mà cái xe của mình cũng là chiếc xe nghe cassette, rồi dùng loa để nghe âm thanh stereo thường thôi.
Bây giờ ai cũng muốn nghe CD, rồi dùng bluetooth để nói chuyện không cầm điện thoại xách tay, rồi muốn có máy navigation [chỉ đường trên bản đồ điện tử] thẳng trên xe mà không phải cầm bản đồ giấy như xưa.
Thì dù xe mà tốt cách mấy mình cũng phải đổi qua xe hoàn toàn mới để có những tiện nghi như vậy. Thì tàu lớp Ford cái concept [khái niệm] cũng giống như vậy.
Tổng Tham mưu trưởng Hải quân Hoa Kỳ, ông John Richardson, đã tuyên bố rằng “Những lợi thế Hải quân Hoa Kỳ đang có hiện nay từ Thế chiến II sẽ nhanh chóng biến mất nếu chúng ta không quyết tâm tận dụng triệt để các tiến bộ tuyệt đỉnh về kỹ thuật. Chúng ta không thể chờ 10 năm hay 15 năm sau, mà phải bắt đầu áp dụng các sáng kiến ngay từ bây giờ. Chúng ta phải có chiến hạm có nhiều khả năng về tác chiến, cần phải có hệ thống thám thính tối tân hơn, đạn dược phải bắn xa hơn, có các vũ khí, năng lượng để Hải quân Hoa Kỳ tiếp tục giữ vị trí hàng đầu thế giới”.
Trách nhiệm của bà Giao Phan:
• Bảo đảm khả năng nhân viên trong cơ quan được tận dụng triệt để, các nhu cầu của họ được đầy đủ; tuyển dụng, huấn luyện, giúp đỡ tất cả nhân viên.
• Giúp Đề đốc Antonio lãnh đạo mọi hoạt động của tất cả các giám đốc điều hành chương trình; hỗ trợ mọi công việc, từ ngân sách do giám đốc tài chính chuyển giao, cho tới giao tiếp với Quốc hội và công chúng.
• Điều khiển mọi chương trình hoạt động, giúp đỡ các giám đốc điều hành giải quyết những công việc phức tạp.
VOA: Lớp hàng không mẫu hạm mới này sẽ có vai trò như thế nào trong việc thể hiện sức mạnh của Mỹ trên thế giới?
Bà Giao Phan: Hàng không mẫu hạm như một thành phố riêng ở ngoài biển cả. Mỗi hàng không mẫu hạm ra đi mang theo không chỉ những phản lực cơ, trực thăng, mà còn mang theo cả các bộ phận phòng bị với nó. Tàu có thể hoạt động độc lập từ hải phận quốc tế.
Hàng không mẫu hạm có thể giúp các vị tư lệnh tối cao của Hoa Kỳ có một vũ khí tuyệt đỉnh. Họ có thể ra lệnh cho nhiều phi vụ. Máy bay sẽ được phóng ra liên tục, như Hoa Kỳ đã từng làm trong cuộc chiến Iraq, khi mà chiếc CVN-75 Carl Vinson thả bom xuống Iraq.
Lúc đó, Hoa Kỳ không có nhiều căn cứ không quân ở Trung Đông, nhưng nhờ có hàng không mẫu hạm, không quân Hoa Kỳ vẫn có thể tung ra những vụ tấn công đáng kể từ những hàng không mẫu hạm.
Để biểu dương sức mạnh không quân trên thế giới mà không cần phải xin phép một quốc gia nào khác cả, không cần xin phép để hạ cánh trên lãnh thổ, hay là sử dụng không phận của quốc gia đó. Nói tóm lại, đây là một cách để phô trương quyền lực của Hoa Kỳ.
Nhưng còn một điểm nữa mà tôi muốn nói là ngoài tác chiến, còn có một nhiệm vụ khác là hỗ trợ các việc cứu nạn nhân đạo.
Chúng ta thấy gần đây các hàng không mẫu hạm đã có mặt trong việc cứu dân Haiti lênh đênh trên biển, hay cứu giúp các vùng đất bị tai họa khác.
VOA: Là Tổng Giám đốc Điều hành chương trình về hàng không mẫu hạm của Hải quân Mỹ, xin bà cho biết trong công việc giám sát việc đóng con tàu rất vĩ đại này, có những thử thách gì lớn nhất mà bà đã trải qua? Và với thành tựu là con tàu này đã ra khơi, đã được bàn giao cho Hải quân Mỹ, bà thấy có điều gì bà hãnh diện nhất trong dự án này?
Bà Giao Phan: Tôi làm cho Program Executive Office-Aircraft Carrier, tạm dịch là Cơ quan Điều hành Chương trình Hàng không Mẫu hạm. Đây là một cơ quan ở trong Hải quân Hoa Kỳ.
Cơ quan của tôi đảm nhiệm tất cả các việc liên quan đến hàng không mẫu hạm, từ A tới Z. Từ lập kế hoạch, thiết kế, xây dựng, bảo trì, sửa chữa, tóm lại, từ đầu chí cuối.
Người lãnh đạo cơ quan của tôi là một vị tướng 2 sao của Hải quân là Đề đốc Brian Antonio. Tôi là vị phó của vị này, đứng vị trí thứ hai, là quan chức dân sự cao cấp nhất trong tổ chức, với chức vụ tạm dịch là Tổng Giám đốc Điều hành. Chúng tôi có ngân sách 40 tỷ đôla để điều hành.
Thử thách khó khăn nhất đối với tôi trên đoạn đường dài mấy năm qua là làm sao có thể xây được một chiến hạm tối tân nhất trên thế giới với những hệ thống công nghệ và máy móc mà vẫn giữ được trong ngân quỹ được ấn định, mà phải bàn giao cho quân đội Hoa Kỳ đúng kỳ hạn.
Hàng ngàn người làm việc với nhau trong một thời gian lâu, áp dụng các kỹ nghệ tối tân nhất để thành hình một chiếc tàu, chúng tôi phải đem ra khơi chạy thử coi máy móc chạy có đúng như mình thiết kế không. Chúng tôi rất là mừng là tàu thành công trên mọi khía cạnh.
Máy chạy tốt. Mới đây, máy bay được phóng ra và đáp lại trên tàu với dàn phóng điện từ EMALS và AAG, đem lại kết quả rất là mỹ mãn như được mong đợi.
Cho nên tôi rất hãnh diện với sự chăm chỉ, tận tụy, kiên nhẫn và bền bỉ của các nhân viên trong quân đội lẫn dân sự, từ kỹ sư cho đến người thợ xây tàu trong mấy năm qua.
Tất cả hi sinh rất nhiều về đời sống gia đình để có kết quả mỹ mãn như ngày hôm nay.
Còn riêng bản thân tôi, tôi cảm thấy rất hãnh diện và được vinh dự tham gia trong việc xây dựng hàng không mẫu hạm Gerald Ford.
Đây là một cơ hội cho tôi trả ơn Hoa Kỳ, nhất là Tổng thống Ford, vì tổng thống này đã tạo cơ hội cho gia đình chúng tôi được vào Mỹ hơn 40 năm trước đây, năm 1975 đó.
Hàng không mẫu hạm đại diện cho Hoa Kỳ, là nơi cung cấp niềm hy vọng và tạo cơ hội cho những người thiếu thốn, không có điều kiện.
Gia đình tôi qua Mỹ khi đó chỉ có vài trăm đôla trong túi. Cha mẹ tôi phải làm mọi công việc lao động để nuôi 9 người con để học hành thành tài.
Cơ duyên lại đưa đẩy cho tôi phục vụ quân đội Mỹ, lại được làm trong ngành chế tạo hàng không mẫu hạm.
Cách đây 40 năm, cha tôi và bác tôi được hàng không mẫu hạm Midway cứu qua đây.
Ngày nay cách trả ơn quý báu nhất là chiếc tàu Ford này tôi giúp để thành hình, sẽ tiếp tục tác chiến hay làm việc cứu trợ nhân đạo như ngày xưa giúp gia đình tôi. I’m very proud of that [Tôi rất tự hào về điều đó].
VOA: Xin cảm ơn bà đã dành thời gian trả lời đài chúng tôi!
Tiểu sử bà Giao Phan
Bà Giao Phan, Tổng Giám đốc Điều hành, Cơ quan Điều hành Chương trình Hàng không Mẫu hạm, Hải quân Hoa Kỳ
8/2013 đến nay: Tổng Giám đốc Điều hành, Cơ quan Điều hành Chương trình Hàng không Mẫu hạm, Hải quân Hoa Kỳ
11/2007-7/2013: Phó Giám đốc, Các Chương trình Mua sắm Trang thiết bị, Tuần duyên Hoa Kỳ
2006-2007: Phó Giám đốc Điều hành, Chương trình Hàng không Mẫu hạm Đang Hoạt động
2004-2006: Trợ lý Giám đốc Điều hành về đóng hàng không mẫu hạm mới thuộc lớp Nimitz
Trước đó, bà là Giám đốc chuyên trách Hàng không Mẫu hạm và Tàu Đổ bộ, thuộc Văn phòng Trợ lý Bộ trưởng Hải quân (chuyên trách Nghiên cứu, Phát triển và Mua sắm Trang thiết bị)
Bà từng là Giám đốc về Hệ thống Điện tử cho Chương trình Tàu ngầm Tấn công Nhanh Seawolf
Bà Giao Phan bắt đầu sự nghiệp dân sự trong Hải quân Hoa Kỳ từ năm 1984 và được khen thưởng nhiều lần
Bà có bằng cử nhân kỹ sư công chính của Viện Bách khoa Virginia năm 1981, bằng thạc sỹ quản lý của Viện Công nghệ Florida năm 1997
Nhân viên ICE bắt giữ một nghi phạm hôm 11/2/2017 ở Los Angeles, California
Thanh Trúc, RFA
Từ một vài tháng nay hàng trăm người Việt ở Mỹ, vì phạm pháp trong thời gian đầu nên không được nhập tịch, đã bị ICE Cơ Quan Di Trú và Hải Quan Hoa Kỳ bắt giữ rồi trục xuất về Việt Nam theo pháp lệnh hành chính mà tổng thống Donald Trump đã ký hồi tháng Hai.
Nhân dịp ghé qua vùng Đông Bắc Hoa Kỳ hôm 26 vừa qua, thị trưởng thành phố Westminster thuộc quận Cam miền Nam California, ông Tạ Đức Trí, trình bày những điều ông biết về vấn đề vừa nêu:
Ông Tạ Đức Trí: Chúng tôi cũng có nghe nói tới vấn đề này trên báo chí cũng như các cơ quan truền thông và truyền hình. Riêng cá nhân chúng tôi thì chúng tôi không được biết có trường hợp nào xảy ra ở thành phố Westminster hay không. Nhưng theo thiển ý của chúng tôi thì sau khi tổng thống đã ký quyết định như vậy thì không chỉ riêng cộng đồng Việt mà tất cả các cộng đồng khác tại Mỹ, nếu trong vấn đề đến Mỹ mà chưa có quốc tích và có dính dáng đến vấn đề phạm pháp thì chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng, đưa đến việc bị trục xuất. Riêng trong trường hợp người Việt chưa có quốc tịch Mỹ vì phạm pháp thì chúng tôi nghĩ phải kiếm những luật sư am tường vấn đề di trú cũng như luật liên bang liên quan tới di trú thì mới có thể can thiệp được.
Thanh Trúc: Đài Á Châu Tự Do cũng có một hai lần đưa những bản tin về trường hợp những người Việt qua trước 1995 thì không nằm trong diện bị trục xuất cho dù có chuyện gì xảy ra, nhưng sau 1995 thì họ là đối tượng bị trục xuất nếu phạm pháp và không có giấy tờ. Chúng tôi nhận thấy có nhiều tổ chức bên ngoài tìm cách giúp đỡ những người Việt Nam đó. Thưa ông thị trưởng ông thấy là cần làm gì thêm để hỗ trợ giúp đỡ cho những đối tượng bị bắt và nằm trong diện bị trục xuất như vậy?
Ông Tạ Đức Trí: Nếu những người này không phạm tội nhưng vì lý do nào đó có nguy cơ bị trục xuất thì quan trọng nhất vẫn cần những luật sư giỏi về di trú, giỏi về luật liên bang. Những luật sư này sẽ phải gởi thơ sẽ phải tiếp xúc với các vị chánh án cấp liên bang của Tòa Liên Bang mới có thể giải quyết chuyện này được.
Thanh Trúc: Thực xa vấn đề trục xuất đã được Cơ Quan Di Trú Và Hải Quan Hoa Kỳ nói đến từ lâu, thế nhưng những người trong diện trục xuất thì vẫn ở trong tù vì Việt Nam không nhận. Nhưng bắt đầu từ tháng Năm Việt Nam và Hoa Kỳ đã ký kết một MOU để nhận những người bị trả về, ông thấy điều này có thỏa đáng không?
Ông Tạ Đức Trí: Điều này nếu trong trường hợp những người mà không phạm pháp mà cũng nằm trong danh sách có khả năng bị trục xuất và phía bên Việt Nam sẵn sàng nhận thì sẽ tạo ra khó khăn cho những người này tại vì đa số người rời khỏi Việt Nam đều muốn hưởng một thể chế tự do dân chủ, nếu bây giờ trở về Việt Nam thì vấn đề là sự đối xử của nhà cầm quyền đối với những người này có được cân bằng hay không. Sau 42 năm nhà cầm quyền Việt Nam tới giờ này vẫn có những vi phạm về nhân quyền và tự do tôn giáo, thành ra việc đưa người vể sẽ tạo cho họ rất nhiểu khó khăn thử thách cho những người đó.
Thanh Trúc: Xin bước sang một điểm khác, theo số liệu từ Hiệp Hội Quốc Gia Về Địa Ốc của Hoa Kỳ thì người Việt Nam đã bỏ ra trên 3 tỷ để mua nhà ở đây. Đó là thống kê của 2016, như vậy chắc có lẽ ông thị trưởng cũng biết có nhiều người mới đến đây mà đã mua nhà...
Ông Tạ Đức Trí: Người từ Việt Nam qua mà mua bất động sản tại Hoa Kỳ, riêng về thành phố Westminster cũng như những thành phố trong quận Cam thì rất là nhiều. Chuyện này đưa tới vấn đề là gía nhà lên cao một cách không thể tưởng tượng được, bây giờ mua một căn nhà ở thanh phố Westminster là chuyện vô cùng khó khăn, nhiều khi những người mua phải cạnh tranh với nhau, phải sẵn sàng mua cao hơn giá mà người bán đưa ra. Chuyện này đẩy tới tình trạng là nhiều khi những người đi làm, giới trung lưu tại Hoa Kỳ, tại thành phố Westminster, không có khả năng mua nhà, còn người từ Việt Nam qua mua nhà rất nhiều và sẵn sàng trả tiền mặt.
Chuyện này cũng cho thấy người trong Việt Nam không muốn ở lại Việt Nam nữa, họ làm bất cứ cái gì để ra khỏi Việt Nam.